qìng zhōu běi shān zhī lù liáo shān líng zài yān sú wèi zhī sān diàn èr shí nián qián cháng wèi dào fā suǒ dé bù zī shì suǒ wèi hòu zàng yǐ zhì kòu zhě tàn ér chéng shī
zhū rú shì zú jiǎ shēn huò,
jīn wǎn chuán wén luò shì xián。
cán kùi hàn wén yí zhì mìng,
wǎ guān shēn zàng bà líng shān。
王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。