tí zhāng zǐ zhèng yùn shǐ suǒ cáng yáng dé mào shān jū lǎo xián tú réng cì yuán yùn sì shǒu qí yī
shān yān rén jiā luò zhào xián,
xiào xié ér bèi yǔ chái guān。
yìng lián wū mào hóng chén kè,
yǒu dǐ gōng míng bù kěn xián。
王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。