"山林幽且闲" 诗句出自元代诗人赵孟頫《寄题杜尊师白云庵琼秀亭 其一》
《寄题杜尊师白云庵琼秀亭 其一》 拼音标注
jì tí dù zūn shī bái yún ān qióng xìu tíng qí yī
bái yún cóng hé lái,
nǎi zài jì chóu shān。
shān zhōng gǔ xiān bó,
áo xiáng bái yún jiān。
chéng shì duō xiāo chén,
shān lín yōu qiě xián。
jié wū sōng zhú lǐ,
kāi chuāng quán shí biān。
qīng zhāi sòng dào dé,
fén xiāng jiàng shén xiān。
fǔ yǎng jiē zì dé,
xǐ xīn yóu tài xuán。
shùi jià wǎng cóng zhī,
gūi mǎi shān xià tián。
yì yào sǎo bái fā,
zāi táo yìng hóng yán。
shù jī lín xià yì,
qī le qū zhōng yuán。
dān chéng cóng shī qù,
xiào pāi hóng yá jiān。
《寄题杜尊师白云庵琼秀亭 其一》 作者简介
赵孟頫(1254—1322),字子昂,号松雪,松雪道人,又号水精宫道人、鸥波,中年曾作孟俯,汉族,吴兴(今浙江湖州)人。元代著名画家,楷书四大家(欧阳询、颜真卿、柳公权、赵孟頫)之一。赵孟頫博学多才,能诗善文,懂经济,工书法,精绘艺,擅金石,通律吕,解鉴赏。特别是书法和绘画成就最高,开创元代新画风,被称为“元人冠冕”。他也善篆、隶、真、行、草书,尤以楷、行书著称于世。