“临池书练裙”这段文字出自哪里?

上一句:开轩弄玉琴

“临池书练裙”出自元代诗人赵孟頫的诗句: 《寄鲜于伯几》

下一句:雷文粲周鼎

jì xiān yú bó jī
láng miào bù fá cái,
jiāng hú duō yǐn lún。
zhī zǐ chēng lì yǐn,
cái gāo fēi zhòng lín。
tuō shēn xuān miǎn cháng,
zhú wū xī hú bīn。
kāi xuān nòng yù qín,
lín chí shū liàn qún。
léi wén càn zhōu dǐng,
lù míng yú jiā bīn。
tú shū zuǒ yòu liè,
huā zhú zì qīng xīn。
fù shī líng bào xiè,
wǎng wǎng jué āi chén。
wǒ shēng shǎo guǎ xié,
yī jiàn sù xī qīn。
wù luò chén wǎng zhōng,
sì dù jīng huá chūn。
zé zhì tàn chù fán,
bái ōu shúi néng xún。

赵孟頫

  赵孟頫(1254—1322),字子昂,号松雪,松雪道人,又号水精宫道人、鸥波,中年曾作孟俯,汉族,吴兴(今浙江湖州)人。元代著名画家,楷书四大家(欧阳询、颜真卿、柳公权、赵孟頫)之一。赵孟頫博学多才,能诗善文,懂经济,工书法,精绘艺,擅金石,通律吕,解鉴赏。特别是书法和绘画成就最高,开创元代新画风,被称为“元人冠冕”。他也善篆、隶、真、行、草书,尤以楷、行书著称于世。

Processed in 0.094536 Second , 221 querys.