"宿云初散青山湿" 诗句出自元代诗人赵孟頫《题商德符学士桃源春晓图》
《题商德符学士桃源春晓图》 拼音标注
tí shāng dé fú xué shì táo yuán chūn xiǎo tú
sù yún chū sàn qīng shān shī,
luò hóng bīn fēn xī shǔi jí。
táo huā yuán lǐ dé chūn duō,
dòng kǒu chūn yān yáo lv̀ luó。
lv̀ luó yáo yān guà jué bì,
fēi líu cóng xià sān qiān chǐ。
yáo cǎo lí lí mǎn jiàn ā,
cháng sōng luò luò líng kōng bì。
jī míng quǎn fèi zì chéng cūn,
jū rén zhì lǎo bù xiāng shì。
yíng zhōu xiān kè zhī xiān lù,
diǎn rǎn dān qīng jì qīng sù。
hé chù yǒu shān rú cǐ tú,
yí jiā yù xiàng shān zhōng zhù。
《题商德符学士桃源春晓图》 作者简介
赵孟頫(1254—1322),字子昂,号松雪,松雪道人,又号水精宫道人、鸥波,中年曾作孟俯,汉族,吴兴(今浙江湖州)人。元代著名画家,楷书四大家(欧阳询、颜真卿、柳公权、赵孟頫)之一。赵孟頫博学多才,能诗善文,懂经济,工书法,精绘艺,擅金石,通律吕,解鉴赏。特别是书法和绘画成就最高,开创元代新画风,被称为“元人冠冕”。他也善篆、隶、真、行、草书,尤以楷、行书著称于世。