“无梅有月尤堪饮”这段文字出自哪里?

上一句:坐到落梅无始休

“无梅有月尤堪饮”出自宋代诗人张镃的诗句: 《千叶黄梅歌呈王梦得张以道》

下一句:醉卧苍苔石为枕

qiān yè huáng méi gē chéng wáng mèng dé zhāng yǐ dào
dí shēng chūi qǐ nán hú shǔi,
sàn zuò qí pā jiāng yuán lǐ。
bèi chūn shōu rù yù zhào táng,
bù zhú yú máng nòng hóng zǐ。
yī chūn kāi jì néng jī shí,
jiāng méi zhèng duō rén lái xī。
guāng fēng qū zhǐ yǐ guò bàn,
lài yǒu xiāng rǔi sēn gāo zhī。
jīn zhāo zhǔ zhàng piān yí dào,
nuǎn bì hóng yān rǎn lín cǎo。
yōu rán shì jìu huā xià xíng,
biàn yǒu shū yīng diǎn wū mào。
xì kàn bǎo yè qīng jīn tú,
mì wǎng càn zhùi wàn hú zhū。
yī xiāng jǔ chù zhòng xiāng fā,
huàn qiǎo gèng tǔ bīng shuāng xū。
pǒ luō shèng jǐu rú chūn zhǎo,
bù dài dōng fēng zì kāi le。
hū tóng hàn zuò qíng xuě fēi,
xuě fēi zhēng sì huā fēi hǎo。
shàng dū shǎng wán zhēng chū chéng,
rì gāo sān zhàng chē mǎ chén。
shúi néng bǎi tuō rè guān yǔ tóng chòu,
kěn xué huā dǐ zhēn xián rén。
shí píng kōng shān lǎo zhuàng shì,
bù dé miè qín bào jūn sǐ。
jī míng fǔ jiàn qǐ xiāng tàn,
mèng lǐng quán shī dù hé shǔi。
wú cáo chǐ zuò ér nv̌ chóu,
hé rú qiě chā huā mǎn tóu。
yī zhǎn yī zhǎn fù yī zhǎn,
zuò dào luò méi wú shǐ xīu。
wú méi yǒu yuè yóu kān yǐn,
zùi wò cāng tái shí wèi zhěn。
xǐng lái míng yuè bié xún huā,
táo àn fān xiá xìng dūi jǐn 。

张镃

  张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世吹纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。

Processed in 0.103567 Second , 221 querys.