"听言一事足叹惋" 诗句出自宋代诗人张镃《以道学谕凤口有感诗写物记事备极词情不容继》
yǐ dào xué yù fèng kǒu yǒu gǎn shī xiě wù jì shì bèi jí cí qíng bù róng jì
rén jiān shèng shuāi lǐ shén míng,
shì qù yǒu rú tāng wò bīng。
tīng yán yī shì zú tàn wǎn,
kǒng jūn yì fù shāng zhōng qíng。
xíng dū hè yì míng wáng dì,
liè wū zhū jī duō xìu hùi。
zhǔ wēng wǔ shí èr běn bīng,
chǒng guān zhū jiā dāng shèng shì。
qí jiān shǔ yì zì yǐ duān,
zī pǐn gāo yán jiān miào yì。
yàn kāi yún wò cùi qīn yǒu,
yàn zhèn xiāng còng cháng qiè nì。
zhuǎn yǎn chén jī jù yǐ xīu,
xī fēng yè fēi dōng shǔi líu。
xiāng féng yìng guài wǒ bìn gǎi,
tān qíng shěng rèn é liáng xīu。
bō míng cáng lèi shàng jiǎn yuè,
shān qiǎn dài hèn yóu héng qīu。
shī shēn hé xīn yǎng ér nv̌,
zhōu jīu ěr yàn shān mán yǔ。
kùn jū cūn diàn shǎo rén gū,
dìng dòu xīng xián wū pán zǔ。
wú yán mài mài huà zùi shēn,
wèi jūn xiě zuò xī fù yín。
rén shēng róng cùi qǐ fēn dìng,
yǒu fū bù bì méng tā xīn 。
张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世吹纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。