sòng zhèng xuān xuān bó fù chì nà sī shān dà wò ěr duǒ rú xué jiào shòu sì shǒu qí sān
yě sàn qiān jūn zhàng,
yún héng wàn lǐ chuān。
hán duō yǔ shì xuě,
rì jìn hǎi wèi tiān。
hēi shǔ gōng gān niàng,
huáng yáng bǎo gē xiān。
guǎng wén dàn shǎo kè,
níng lv̀ zuò wú zhān。
张翥(1287~1368) 元代诗人。字仲举,晋宁(今山西临汾)人。少年时四处游荡,后随著名文人李存读书,十分勤奋。其父调官杭州,又有机会随仇远学习,因此诗文都写得出色,渐有名气。张翥有一段时间隐居扬州,至正初年(1341)被任命为国子助教。后来升至翰林学士承旨。