"已知马槊胜文章" 诗句出自宋代诗人安道《送王壬秋归湘潭》
鸣华钟,调素琴。
漆室老女方哀吟。
不嫁不悲好颜色,不知何事伤春心。
春心千里岁华晚,洞庭风起白波卷。
游子对酒思故乡,秋士登高悲送远。
不如一觞欢今夕,此会不比新亭集。
横流能无沧海忧,陆沈差免神州泣。
情怀难遣游梁人,声价犹同入洛日。
机云入洛正青春,屣履公卿竞到门。
东宫绝艳徐陵体,江左哀思庾信文。
笔豪费尽珊瑚架,墨沈书残白练裙。
璧月如花照琼树,汉皇好文偏不遇。
谈经何意动红阳,献策岂能感杨素。
贵游偶餍五侯鲭,微识早成豪士赋。
作赋雕虫悔误身,横刀负羽耻依人。
河北军中呵太守,征西坐上笑参军。
十年偃卧衡山里,侯王徒隶峥嵘起。
已知马槊胜文章,犹倚儒冠侮兵子。
乡人不荐马长卿,生意刁骚殷仲文。
种柳江潭忽已老,蓬莱再到今扬尘。
闲关北来谁共语,朝野欢娱奏钟鼓。
千官重见汉威仪,故宫仍是周禾黍。
词客吊奇偶经过,野望苍梧涕泪多。
不信禳灾凭属玉,竟符妖谶陷铜驼。
沈炯登台空拜表,梁鸿过阙独哀歌。
哀歌莫被中朝怒,拜表幡然念乡士。
淮南丛桂娟娟生,不乐留住长安城。
秦嘉上计终思妇,王式徵来本强行。
九疑窈窕湘波绿,高楼正临湘水曲。
女儿授学书满床,小妇弹筝美如玉。
尽添鸿宝付名山,会听蒲轮动空谷。
君去江干兰自芳,君诗荡气更回肠。
欲从无奈湘潭水,我亦金门执戟郎。
《送王壬秋归湘潭》 拼音标注
sòng wáng rén qīu gūi xiāng tán
míng huá zhōng,
diào sù qín。
qī shì lǎo nv̌ fāng āi yín。
bù jià bù bēi hǎo yán sè,
bù zhī hé shì shāng chūn xīn。
chūn xīn qiān lǐ sùi huá wǎn,
dòng tíng fēng qǐ bái bō juàn。
yóu zǐ dùi jǐu sī gù xiāng,
qīu shì dēng gāo bēi sòng yuǎn。
bù rú yī shāng huān jīn xī,
cǐ hùi bù bǐ xīn tíng jí。
héng líu néng wú cāng hǎi yōu,
lù shěn chà miǎn shén zhōu qì。
qíng huái nán qiǎn yóu liáng rén,
shēng jià yóu tóng rù luò rì。
jī yún rù luò zhèng qīng chūn,
xǐ lv̌ gōng qīng jìng dào mén。
dōng gōng jué yàn xú líng tǐ,
jiāng zuǒ āi sī yǔ xìn wén。
bǐ háo fèi jǐn shān hú jià,
mò shěn shū cán bái liàn qún。
bì yuè rú huā zhào qióng shù,
hàn huáng hǎo wén piān bù yù。
tán jīng hé yì dòng hóng yáng,
xiàn cè qǐ néng gǎn yáng sù。
gùi yóu ǒu yàn wǔ hóu qīng,
wēi shì zǎo chéng háo shì fù。
zuò fù diāo chóng hǔi wù shēn,
héng dāo fù yǔ chǐ yī rén。
hé běi jūn zhōng hē tài shǒu,
zhēng xī zuò shàng xiào cān jūn。
shí nián yǎn wò héng shān lǐ,
hóu wáng tú lì zhēng róng qǐ。
yǐ zhī mǎ shuò shèng wén zhāng,
yóu yǐ rú guān wǔ bīng zǐ。
xiāng rén bù jiàn mǎ cháng qīng,
shēng yì diāo sāo yīn zhòng wén。
zhǒng lǐu jiāng tán hū yǐ lǎo,
péng lái zài dào jīn yáng chén。
xián guān běi lái shúi gòng yǔ,
zhāo yě huān yú zòu zhōng gǔ。
qiān guān zhòng jiàn hàn wēi yí,
gù gōng réng shì zhōu hé shǔ。
cí kè diào qí ǒu jīng guò,
yě wàng cāng wú tì lèi duō。
bù xìn ráng zāi píng shǔ yù,
jìng fú yāo chèn xiàn tóng tuó。
shěn jiǒng dēng tái kōng bài biǎo,
liáng hóng guò què dú āi gē。
āi gē mò bèi zhōng zhāo nù,
bài biǎo fān rán niàn xiāng shì。
huái nán cóng gùi juān juān shēng,
bù lè líu zhù cháng ān chéng。
qín jiā shàng jì zhōng sī fù,
wáng shì zhēng lái běn qiáng xíng。
jǐu yí yǎo tiǎo xiāng bō lv̀,
gāo lóu zhèng lín xiāng shǔi qū。
nv̌ ér shòu xué shū mǎn chuáng,
xiǎo fù dàn zhēng měi rú yù。
jǐn tiān hóng bǎo fù míng shān,
hùi tīng pú lún dòng kōng gǔ。
jūn qù jiāng gān lán zì fāng,
jūn shī dàng qì gèng húi cháng。
yù cóng wú nài xiāng tán shǔi,
wǒ yì jīn mén zhí jǐ láng。