"营扰徒喧豗" 诗句出自宋代诗人安道《九日慈仁寺毗卢阁登高谢麟伯何铁生陈六舟朱肯甫董研樵陈逸山王廉生同游》
吾欲反悲秋,秋气实快哉。
木落天雨霜,万里无氛埃。
志士如黄鹄,人海厌沈埋。
且登三藏阁,何异九成台。
磴道既多剥,步櫩又已摧。
秋花亦疏薄,辛苦残僧栽。
纷然俦侣集,解带倾尊罍。
晴空拥太行,万马脱衔来。
芦沟浊似汤,蓟丘低如坏。
决云一雕起,拂霄群雁排。
逸气翔寥廓,顿使襟抱开。
诸公皆能赋,一一大夫才。
下视九陌人,营扰徒喧豗。
年年有重阳,望古令人哀。
此寺盛明季,法筵閧如雷。
国初犹庄严,庙市奇书堆。
亭林赁庑住,渔洋游春回。
近日寿阳相,重复辟蒿莱。
坐客皆龙气,张陈朱曾梅。
嘉会已陈迹,行径生荒苔。
各自有千古,恨不相追陪。
抚此白露零,感我玄鬓衰。
靡靡枝上叶,常被商声催。
请看双虬松,铁干无摧颓。
牛山景下泣,秋井杜衔杯。
二子孰为贤,悠悠非我怀。
jǐu rì cí rén sì pí lú gé dēng gāo xiè lín bó hé tiě shēng chén lìu zhōu zhū kěn fǔ dǒng yán qiáo chén yì shān wáng lián shēng tóng yóu
wú yù fǎn bēi qīu,
qīu qì shí kuài zāi。
mù luò tiān yǔ shuāng,
wàn lǐ wú fēn āi。
zhì shì rú huáng hú,
rén hǎi yàn shěn mái。
qiě dēng sān cáng gé,
hé yì jǐu chéng tái。
dèng dào jì duō bō,
bù yán yòu yǐ cūi。
qīu huā yì shū bó,
xīn kǔ cán sēng zāi。
fēn rán chóu lv̌ jí,
jiě dài qīng zūn léi。
qíng kōng yǒng tài xíng,
wàn mǎ tuō xián lái。
lú gōu zhuó sì tāng,
jì qīu dī rú huài。
jué yún yī diāo qǐ,
fú xiāo qún yàn pái。
yì qì xiáng liáo kuò,
dùn shǐ jīn bào kāi。
zhū gōng jiē néng fù,
yī yī dà fū cái。
xià shì jǐu mò rén,
yíng rǎo tú xuān hūi。
nián nián yǒu zhòng yáng,
wàng gǔ lìng rén āi。
cǐ sì shèng míng jì,
fǎ yán hòng rú léi。
guó chū yóu zhuāng yán,
miào shì qí shū dūi。
tíng lín rèn wǔ zhù,
yú yáng yóu chūn húi。
jìn rì shòu yáng xiāng,
zhòng fù pì hāo lái。
zuò kè jiē lóng qì,
zhāng chén zhū céng méi。
jiā hùi yǐ chén jī,
xíng jìng shēng huāng tái。
gè zì yǒu qiān gǔ,
hèn bù xiāng zhūi péi。
fǔ cǐ bái lù líng,
gǎn wǒ xuán bìn shuāi。
mǐ mǐ zhī shàng yè,
cháng bèi shāng shēng cūi。
qǐng kàn shuāng qíu sōng,
tiě gān wú cūi túi。
níu shān jǐng xià qì,
qīu jǐng dù xián bēi。
èr zǐ shú wèi xián,
yōu yōu fēi wǒ huái。