"千里银海欺青瞳" 诗句出自宋代诗人安道《题董研樵太华冲雪图》
白日无语天云同,浩然忽忆莲花峰。
望之纤揱类仙子,缟衣练悦凌虚空。
大麓乍叩玉泉院,弃基更求集灵宫。
冰坚石泐马蹄踣,宾从叙手皆无从。
独裹旃裘结藤居,济胜之具天所丰。
樵苏不出行迹灭,往往虎蹂参麋踪。
嘘气在须作集霰,悬瀑冻涧僵长虹。
红衫踯躅出林表,那惜素面剺寒风。
舍马而徒更十里,乃拂落雁过苍龙。
鼯缘猱附两俱绝,铁縆下引天能通。
金神逃匿博箭烂,玉女老秃天浆封。
回头眴慄不敢视,千里银海欺青瞳。
岩阿道人拔关出,瞠目讶是真灵逢。
忍饥不闻噪乾鹊,闭蛰免使愁玄熊。
下观三辅只洼垤,飘飘便欲游鸿濛。
何用投书骇世俗,自厓而返亦已雄。
归来人家皆偃卧,呼酒百倒颇黎钟。
趾皲手坼定始觉,襦裤更取桑薪烘。
看山琢句斗清峻,槎牙咄咄生心胸。
两过华阴不登眺,悔我前日殊悤悤。
贵人游山待供帐,如此幽险谁能穷。
伸图洗眼真叹绝,天下健者惟董公。
《题董研樵太华冲雪图》 拼音标注
tí dǒng yán qiáo tài huá chōng xuě tú
bái rì wú yǔ tiān yún tóng,
hào rán hū yì lián huā fēng。
wàng zhī xiān shuò lèi xiān zǐ,
gǎo yī liàn yuè líng xū kōng。
dà lù zhà kòu yù quán yuàn,
qì jī gèng qíu jí líng gōng。
bīng jiān shí lè mǎ tí bó,
bīn cóng xù shǒu jiē wú cóng。
dú guǒ zhān qíu jié téng jū,
jì shèng zhī jù tiān suǒ fēng。
qiáo sū bù chū xíng jī miè,
wǎng wǎng hǔ róu cān mí zōng。
xū qì zài xū zuò jí xiàn,
xuán pù dòng jiàn jiāng cháng hóng。
hóng shān zhí zhú chū lín biǎo,
nà xī sù miàn lí hán fēng。
shè mǎ ér tú gèng shí lǐ,
nǎi fú luò yàn guò cāng lóng。
wú yuán náo fù liǎng jù jué,
tiě gēng xià yǐn tiān néng tōng。
jīn shén táo nì bó jiàn làn,
yù nv̌ lǎo tū tiān jiāng fēng。
húi tóu xuàn lì bù gǎn shì,
qiān lǐ yín hǎi qī qīng tóng。
yán ā dào rén bá guān chū,
chēng mù yà shì zhēn líng féng。
rěn jī bù wén zào gān què,
bì zhí miǎn shǐ chóu xuán xióng。
xià guān sān fǔ zhǐ wā dié,
piāo piāo biàn yù yóu hóng méng。
hé yòng tóu shū hài shì sú,
zì yá ér fǎn yì yǐ xióng。
gūi lái rén jiā jiē yǎn wò,
hū jǐu bǎi dǎo pǒ lí zhōng。
zhǐ jūn shǒu chè dìng shǐ jué,
rú kù gèng qǔ sāng xīn hōng。
kàn shān zhuó jù dǒu qīng jùn,
chá yá duō duō shēng xīn xiōng。
liǎng guò huá yīn bù dēng tiào,
hǔi wǒ qián rì shū cōng cōng。
gùi rén yóu shān dài gōng zhàng,
rú cǐ yōu xiǎn shúi néng qióng。
shēn tú xǐ yǎn zhēn tàn jué,
tiān xià jiàn zhě wéi dǒng gōng。