"一一秀出青芙蓉" 诗句出自明代诗人张元凯《东览篇》
出门鲜徒侣,看山过东越。
身披荷芰衣,来渡琅玕筏。
会稽之郡藏云中,海岳灵区第几峰。
千岩万壑望不尽,一一秀出青芙蓉。
溪流嗽石喷晴雪,山水清音相映发。
林间吹落兰亭风,松下飞来镜湖月。
石暗花迷夷,失去津禽鱼。
鸟兽能相亲,峥泓萧瑟不可测。
此中疑有箕山人,苍旻为栋云为幕。
禹穴幽奇可栖托,绝壁巑岏啸夜猿。
逍遥梦见骑黄鹤,清晨晞发凌高台。
风吹飞花去复来,旭日如珠走沧海,赤霞为驾驱天台。
方丈蓬莱今可至,居然便有凌云思。
金宫银阙何必求,一丘一壑随吾志。
君不见东山高卧支许从,挥麈玄言若可终。
又不见芳辰祓禊临清池,茂林修竹堪忘饥。
谢公勉为苍生出,十年闲却登山屐。
右军自失王蓝田,归来誓墓意惘然。
二贤信是人中龙,霖雨当时仰望同。
考槃一室已千载,至今林下生清风。
偶然得失未忘念,令人却羡双冥鸿。
《东览篇》 拼音标注
dōng lǎn piān
chū mén xiān tú lv̌,
kàn shān guò dōng yuè。
shēn pī hé jì yī,
lái dù láng gān fá。
hùi jī zhī jùn cáng yún zhōng,
hǎi yuè líng qū dì jī fēng。
qiān yán wàn hè wàng bù jǐn,
yī yī xìu chū qīng fú róng。
xī líu sòu shí pēn qíng xuě,
shān shǔi qīng yīn xiāng yìng fā。
lín jiān chūi luò lán tíng fēng,
sōng xià fēi lái jìng hú yuè。
shí àn huā mí yí,
shī qù jīn qín yú。
niǎo shòu néng xiāng qīn,
zhēng hóng xiāo sè bù kě cè。
cǐ zhōng yí yǒu jī shān rén,
cāng mín wèi dòng yún wèi mù。
yǔ xué yōu qí kě qī tuō,
jué bì cuán yuán xiào yè yuán。
xiāo yáo mèng jiàn qí huáng hè,
qīng chén xī fā líng gāo tái。
fēng chūi fēi huā qù fù lái,
xù rì rú zhū zǒu cāng hǎi,
chì xiá wèi jià qū tiān tái。
fāng zhàng péng lái jīn kě zhì,
jū rán biàn yǒu líng yún sī。
jīn gōng yín què hé bì qíu,
yī qīu yī hè súi wú zhì。
jūn bù jiàn dōng shān gāo wò zhī xǔ cóng,
hūi zhǔ xuán yán ruò kě zhōng。
yòu bù jiàn fāng chén fú xì lín qīng chí,
mào lín xīu zhú kān wàng jī。
xiè gōng miǎn wèi cāng shēng chū,
shí nián xián què dēng shān jī。
yòu jūn zì shī wáng lán tián,
gūi lái shì mù yì wǎng rán。
èr xián xìn shì rén zhōng lóng,
lín yǔ dāng shí yǎng wàng tóng。
kǎo pán yī shì yǐ qiān zài,
zhì jīn lín xià shēng qīng fēng。
ǒu rán dé shī wèi wàng niàn,
lìng rén què xiàn shuāng míng hóng 。
《东览篇》 作者简介