dōng pō shū cài jūn mó mèng zhōng jué jù èr fàng yíng jì jué jù sān yú bó shēng tí sì jué yú hòu zhēn jī cáng yì xīng wáng zǐ míng jiā yào yú cì yùn fán jǐu shǒu qí èr
xiè nv̌ jiāo yín xuě bǐ yán,
běi tái mǎ ěr jiàn shuāng jiān。
nà yī zhèng suǒ gē jī xiào,
bù dào chūn hán xìu bèi tiān。
张雨(1283~1350)元代诗文家,号句曲外史,道名嗣真,道号贞居子曾从虞集受学,博学多闻,善谈名理。诗文、诗文、书法、绘画,清新流丽,有晋、唐遗意。年二十弃家为道士,居茅山,尝从开元宫王真人入京,欲官之,不就。