tái yuàn sà tiān xí qíu shì yú miàn ér zhī yàn nán bā yuè shí sì yè fēng yǔ sù jūn gé jué jù qī shǒu míng rì zhūi jì zhī qí yī
lǐ gōng qíu shì shǎo líng miàn,
wèi wén cǎo táng sān rì líu。
kàn jūn yòng yì gǔ rén shàng,
què kùi wú yán yǔ xiàn chóu。
张雨(1283~1350)元代诗文家,号句曲外史,道名嗣真,道号贞居子曾从虞集受学,博学多闻,善谈名理。诗文、诗文、书法、绘画,清新流丽,有晋、唐遗意。年二十弃家为道士,居茅山,尝从开元宫王真人入京,欲官之,不就。