"惊麌窜莫寻" 诗句出自明代诗人张羽《春日陪诸公往戴山眺集暮入北麓得石床岩洞诸胜》
chūn rì péi zhū gōng wǎng dài shān tiào jí mù rù běi lù dé shí chuáng yán dòng zhū shèng
zhāng yàn líng chóng diān,
fǎn cè qì jiàn yīn。
nán cén sù yàn lì,
běi lù jīn shǐ lín。
wēi dèng jué lái zhú,
bēng hè kàn kōng tán。
yōu dòu bào xū bái,
āi pìn dì qīng yīn。
páng tàn chuǎng yǎo tiǎo,
cè zuò yǐ qū qīn。
gǔ tái wén yǐ bó,
chūn pú róng jiàn shēn。
yōu qín míng xiāng xù,
liáng wú cuàn mò xún。
bān luó juàn xīu mèi,
zhé lán fāng sù jīn。
qí zōng bì zì gǔ,
shèng shǎng fā yú xīn。
sūi wēi wǔ yú yǒng,
gǎn xié zhēn wěi yín。
shān hé yǒng jīn dài,
wēi shēng zhōng lù chén。
kùi fá gǔ rén cāo,
jiāng hé shì lái jīn。
张羽(1333-1385)元末明初文人。字来仪,更字附凤,号静居,浔阳(今江西九江)人,后移居吴兴(今浙江湖州),与高启、杨基、徐贲称为“吴中四杰”,又与高启、王行、徐贲等十人,人称“北郭十才子”,亦为明初十才子之一。官至太常丞,山水宗法米氏父子,诗作笔力雄放俊逸。张羽好著述,文辞精洁典雅,诗咏深思冶炼,朴实含华。书法纤婉有异趣,仿佛谢庄月赋。隶书效法韩择木、楷书临摹王羲之曹娥碑,虽未精极,却能离俗而入于雅。画山水法米氏父子及高克恭,笔力苍秀,品在方从义上。