“奉母还乡谈笑耳”这段文字出自哪里?

上一句:转头沧海作桑田

“奉母还乡谈笑耳”出自元代诗人张昱的诗句: 《海盐陈母节义词,并序》

下一句:儿亦一来拜母庄

"奉母还乡谈笑耳" 诗句出自元代诗人张昱《海盐陈母节义词,并序》

陈母节义谁可及?
二十守可今六十

家本泉州身姓庄户版抄入商人籍
夫陈亦是海盐商远来婿庄图久长
庄时年当二十四于飞和鸣双凤凰
岂期得子才四月幡然去作诸番客?
海中使船惟信风
倏忽千波万波隔
五稔弗归邻媪疑情以讽庄欲嫁之
正词厉色却邻媪将焉置此呱呱儿
久乃陈从海外至子生五年能捧雉
银灯坐照夜堂深劝谏夫陈词不已
海中日日生风涛千金之躯同一毫
人非金石当自保,北斗那共黄金高?
夫陈耳听心不悟,趣装出门衣楚楚
庄忧水底有蛟龙陈恃蛟龙莫予侮
信回乃在九重渊庄走入房羞见天
引刀自刺刀堕地哭抱孤儿仍自怜
指有此儿堪嗣续不尔从陈葬鱼腹
良人虽没天可移绩纺教儿买书读
儿名宝生既长年知父之死常泫然
母告汝父之海盐有子尽典祭祀田
汝往赎田还祭祀妾身无愧归黄泉
宝听母言即长往未知海盐先采访
果得前兄名宝一泣诉二天成俯仰
归复母命母大喜恨不相与携手至
转头沧海作桑田奉母还乡谈笑耳
儿亦一来拜母庄母子三人涕泪霶
浮云行天失变化鸣鸟集树休翱翔
宝也奉母孝益谨母子更相为性命
母呼宝也语近床贷汝父钱名石章
章负舶钱今系狱汝父虽没钱须偿
唤婢卖珠遣宝送泉人义庄作歌颂
十子不如一女英,男儿负义真何用?
天朝史臣高与王,大书特书相发扬
传闻满纸作龟鉴无不读之眉目张
诵庄之贤无远近夫妇纲常自庄定
关雎之诗今复作还有删诗如孔圣
三光不灭天地存教子锡类皆弟昆
陈母节义天所报驷马何独于公门

hǎi yán chén mǔ jié yì cí,bìng xù
chén mǔ jié yì shúi kě jí ?
èr shí shǒu kě jīn lìu shí。
jiā běn quán zhōu shēn xìng zhuāng,
hù bǎn chāo rù shāng rén jí。
fū chén yì shì hǎi yán shāng,
yuǎn lái xù zhuāng tú jǐu cháng。
zhuāng shí nián dāng èr shí sì,
yú fēi hé míng shuāng fèng huáng。
qǐ qī dé zǐ cái sì yuè,
fān rán qù zuò zhū fān kè ?
hǎi zhōng shǐ chuán wéi xìn fēng,
shū hū qiān bō wàn bō gé。
wǔ rěn fú gūi lín ǎo yí,
qíng yǐ fēng zhuāng yù jià zhī。
zhèng cí lì sè què lín ǎo,
jiāng yān zhì cǐ gū gū ér。
jǐu nǎi chén cóng hǎi wài zhì,
zǐ shēng wǔ nián néng pěng zhì。
yín dēng zuò zhào yè táng shēn,
quàn jiàn fū chén cí bù yǐ。
hǎi zhōng rì rì shēng fēng tāo,
qiān jīn zhī qū tóng yī háo。
rén fēi jīn shí dāng zì bǎo,
běi dǒu nà gòng huáng jīn gāo ?
fū chén ěr tīng xīn bù wù,
qù zhuāng chū mén yī chǔ chǔ。
zhuāng yōu shǔi dǐ yǒu jiāo lóng,
chén shì jiāo lóng mò yú wǔ。
xìn húi nǎi zài jǐu zhòng yuān,
zhuāng zǒu rù fáng xīu jiàn tiān。
yǐn dāo zì cì dāo duò dì,
kū bào gū ér réng zì lián。
zhǐ yǒu cǐ ér kān sì xù,
bù ěr cóng chén zàng yú fù。
liáng rén sūi méi tiān kě yí,
jī fǎng jiào ér mǎi shū dú。
ér míng bǎo shēng jì cháng nián,
zhī fù zhī sǐ cháng xuàn rán。
mǔ gào rǔ fù zhī hǎi yán,
yǒu zǐ jǐn diǎn jì sì tián。
rǔ wǎng shú tián huán jì sì,
qiè shēn wú kùi gūi huáng quán。
bǎo tīng mǔ yán jí cháng wǎng,
wèi zhī hǎi yán xiān cǎi fǎng。
guǒ dé qián xiōng míng bǎo yī,
qì sù èr tiān chéng fǔ yǎng。
gūi fù mǔ mìng mǔ dà xǐ,
hèn bù xiāng yǔ xié shǒu zhì。
zhuǎn tóu cāng hǎi zuò sāng tián,
fèng mǔ huán xiāng tán xiào ěr。
ér yì yī lái bài mǔ zhuāng,
mǔ zǐ sān rén tì lèi páng。
fú yún xíng tiān shī biàn huà,
míng niǎo jí shù xīu áo xiáng。
bǎo yě fèng mǔ xiào yì jǐn,
mǔ zǐ gèng xiāng wèi xìng mìng。
mǔ hū bǎo yě yǔ jìn chuáng,
dài rǔ fù qián míng shí zhāng。
zhāng fù bó qián jīn xì yù,
rǔ fù sūi méi qián xū cháng。
huàn bì mài zhū qiǎn bǎo sòng,
quán rén yì zhuāng zuò gē sòng。
shí zǐ bù rú yī nv̌ yīng,
nán ér fù yì zhēn hé yòng ?
tiān zhāo shǐ chén gāo yǔ wáng,
dà shū tè shū xiāng fā yáng。
chuán wén mǎn zhǐ zuò gūi jiàn,
wú bù dú zhī méi mù zhāng。
sòng zhuāng zhī xián wú yuǎn jìn,
fū fù gāng cháng zì zhuāng dìng。
guān jū zhī shī jīn fù zuò,
huán yǒu shān shī rú kǒng shèng。
sān guāng bù miè tiān dì cún,
jiào zǐ xí lèi jiē dì kūn。
chén mǔ jié yì tiān suǒ bào,
sì mǎ hé dú yú gōng mén。

张昱

元明间庐陵人,字光弼,号一笑居士,又号可闲老人。历官江浙行省左、右司员外郎,行枢密院判官。晚居西湖寿安坊,屋破无力修理。明太祖征至京,厚赐遣还。卒年八十三。有《庐陵集》。

Processed in 0.106694 Second , 221 querys.