"傍园林宴乐" 诗句出自宋代诗人张炎《壶中天(赋秀野园清晖堂·别本作为陆义斋赋清晖山堂)》
hú zhōng tiān ( fù xìu yě yuán qīng hūi táng · bié běn zuò wèi lù yì zhāi fù qīng hūi shān táng )
chuān yōu tòu mì,
bàng yuán lín yàn lè,
qīng shí zhōng gǔ。
lián gé bō wén fēn zhòu yǐng,
róng dé yī hú chūn jù。
zhuàn jìng tōng huā,
huā duō mí jìng,
nán shěng lái shí lù。
huǎn xún shēn jìng,
yě yún sōng xià wú shù。
kōng cùi àn shī hé yī,
yí yóu shū xiào,
rì shè chéng jiā qù。
xiāng xuě yīn fēng qíng gèng luò,
zhī shì shān zhōng hé shù。
xiǎng shí héng qín,
xuán yá yǒng jiàn,
dài yuè yōng gūi qù。
hū lái shī sī,
shǔi tián fēi xià bái lù。
张炎(1248年-1320年),字叔夏,号玉田,晚年号乐笑翁。祖籍陕西凤翔。六世祖张俊,宋朝著名将领。父张枢,“西湖吟社”重要成员,妙解音律,与著名词人周密相交。张炎是勋贵之后,前半生居于临安,生活优裕,而宋亡以后则家道中落,晚年漂泊落拓。著有《山中白云词》,存词302首。张炎另一重要的贡献在于创作了中国最早的词论专著《词源》,总结整理了宋末雅词一派的主要艺术思想与成就,其中以“清空”,“骚雅”为主要主张。