“镰锷空明无锈涩”这段文字出自哪里?

上一句:曾采扶桑十日华

“镰锷空明无锈涩”出自清代诗人张问陶的诗句: 《琉球刀歌为周补之》

下一句:秋霜秋月争寒色

"镰锷空明无锈涩" 诗句出自清代诗人张问陶《琉球刀歌为周补之》

岛夷作佩求元金红炉夜铸东海深
七宝装成赠华客一片冰蛟射人白
携归远自伊奇麻晶莹照眼生空花
水光霞彩绚金碧曾采扶桑十日华
镰锷空明无锈涩秋霜秋月争寒色
枉将切玉炫西湖不用揽环誇大食
欢斯开国异姓王何曾横海勤梯航
空传赍诏虚隋代几见挥戈黩汉皇
洪武以还修贡职旌头寸铁不加饰
岁遣银簪耳目官速香宝扇纷如织
更遇天朝王会新金函玉册去来频
诏书特免归名马宸翰常闻驻外臣
输诚从此心逾密此刀时复充庭实
敢令虎气匿穷荒要使龙光护云日
圣人格远轻神獒安用吴钩与孟劳
姑米百年迎使节昆吾一掷比铅刀
尧封禹贡原无尽中外一家通献赠
人间觅得重摩挲抚物长钦天子圣
我从去年游帝京主人爱刀悬碧罂
为言雷雨破檐柱如听铃镮匣里鸣
昨夜酒酣双耳热主人示我惊奇绝
缠身侧润鸊鹈膏破胆横飞枭獍血
拔鞘起舞为君歌苍茫冷雾缠星河
藏锋可待张华识试刃聊随贾岛磨
我闻吕虔旧佩遗王览貂蝉奕世陪雕辇
乌衣名望似君家百炼还期君自勉
学剑年年嗜远游惭余漂泊如风鸥
浮踪拟遍九瀛海壮志徒存一蒯缑
乃知利器因人别郁郁尘埃那可说
弹铗长歌绕指柔投刀顾影肝肠结
灯烬歌残墨未浓雄心勃勃难销熔
毛锥自笑书生拙何似将军夺命龙

líu qíu dāo gē wèi zhōu bǔ zhī
dǎo yí zuò pèi qíu yuán jīn,
hóng lú yè zhù dōng hǎi shēn。
qī bǎo zhuāng chéng zèng huá kè,
yī piàn bīng jiāo shè rén bái。
xié gūi yuǎn zì yī qí má,
jīng yíng zhào yǎn shēng kōng huā。
shǔi guāng xiá cǎi xuàn jīn bì,
céng cǎi fú sāng shí rì huá。
lián è kōng míng wú xìu sè,
qīu shuāng qīu yuè zhēng hán sè。
wǎng jiāng qiē yù xuàn xī hú,
bù yòng lǎn huán kuā dà shí。
huān sī kāi guó yì xìng wáng,
hé céng héng hǎi qín tī háng。
kōng chuán jī zhào xū súi dài,
jī jiàn hūi gē dú hàn huáng。
hóng wǔ yǐ huán xīu gòng zhí,
jīng tóu cùn tiě bù jiā shì。
sùi qiǎn yín zān ěr mù guān,
sù xiāng bǎo shàn fēn rú zhī。
gèng yù tiān zhāo wáng hùi xīn,
jīn hán yù cè qù lái pín。
zhào shū tè miǎn gūi míng mǎ,
chén hàn cháng wén zhù wài chén。
shū chéng cóng cǐ xīn yú mì,
cǐ dāo shí fù chōng tíng shí。
gǎn lìng hǔ qì nì qióng huāng,
yào shǐ lóng guāng hù yún rì。
shèng rén gé yuǎn qīng shén áo,
ān yòng wú gōu yǔ mèng láo。
gū mǐ bǎi nián yíng shǐ jié,
kūn wú yī zhí bǐ qiān dāo。
yáo fēng yǔ gòng yuán wú jǐn,
zhōng wài yī jiā tōng xiàn zèng。
rén jiān mì dé zhòng mó suō,
fǔ wù cháng qīn tiān zǐ shèng。
wǒ cóng qù nián yóu dì jīng,
zhǔ rén ài dāo xuán bì yīng。
wèi yán léi yǔ pò yán zhù,
rú tīng líng huán xiá lǐ míng。
zuó yè jǐu hān shuāng ěr rè,
zhǔ rén shì wǒ liáng qí jué。
chán shēn cè rùn pì tí gāo,
pò dǎn héng fēi xiāo jìng xiě。
bá qiào qǐ wǔ wèi jūn gē,
cāng máng lěng wù chán xīng hé。
cáng fēng kě dài zhāng huá shì,
shì rèn liáo súi jiǎ dǎo mó。
wǒ wén lv̌ qián jìu pèi yí wáng lǎn,
diāo chán yì shì péi diāo niǎn。
wū yī míng wàng sì jūn jiā,
bǎi liàn huán qī jūn zì miǎn。
xué jiàn nián nián shì yuǎn yóu,
cán yú piāo bó rú fēng ōu。
fú zōng nǐ biàn jǐu yíng hǎi,
zhuàng zhì tú cún yī kuǎi gōu。
nǎi zhī lì qì yīn rén bié,
yù yù chén āi nà kě shuō。
dàn jiá cháng gē rào zhǐ róu,
tóu dāo gù yǐng gān cháng jié。
dēng jìn gē cán mò wèi nóng,
xióng xīn bó bó nán xiāo róng。
máo zhūi zì xiào shū shēng zhuó,
hé sì jiāng jūn duó mìng lóng。

张问陶

张问陶(1764—1814) ,清代杰出诗人、诗论家,著名书画家。字仲冶,一字柳门。因善画猿,亦自号“蜀山老猿”。嘉庆十九年(1814)三月初四日,病卒于苏州寓所。其生平事迹见《清史稿》卷四八五《文苑》、《清史列传》卷七二《文苑传三》、胡传淮著《张问陶年谱》、《张船山书画年谱》等文献。张问陶著有《船山诗草》,存诗3500余首。其诗天才横溢,价重鸡林,与袁枚、赵翼合称清代“性灵派三大家”,被誉为“青莲再世”、“少陵复出”、清代“蜀中诗人之冠”,也是元明清巴蜀第一大诗人。

Processed in 0.577761 Second , 221 querys.