"萝径频吹玉笛风" 诗句出自明代诗人张嗣纲《秋日同韩懋兼韩擢庭罗伯光林胤招集饮西市》
qīu rì tóng hán mào jiān hán zhuó tíng luō bó guāng lín yìn zhāo jí yǐn xī shì
xī shì qiáo biān huáng hè jī,
qīng zūn huā xià jī rén tóng。
zhú lín màn zhuó qióng shāng yuè,
luó jìng pín chūi yù dí fēng。
fǔ zhǎng mò jiē qián rì shì,
cáng jīu qiě rù shǎo nián cóng。
xiāng féng yù jìu píng yuán fù,
shòu jiǎn wú cán sì yǔ gōng。
张嗣纲,字效忠。清远人。少怀大志,及长,闭户潜修,于经史外,更习《六韬》《三略》。明神宗万历十六年(一五八八)、二十二年(一五九四)、二十五年(一五九七)连中三榜武魁。按例,官拜新安南头参将,年八十有五而卒。有《戈馀诗草》二卷。事见民国《清远县志》卷一〇。