"陂陀数州境" 诗句出自宋代诗人张栻《广汉黄仲秉即转运使治之东作亭扁以楚翠盖取杜陵所谓楚岫千峰翠者属客赋诗》
guǎng hàn huáng zhòng bǐng jí zhuǎn yùn shǐ zhì zhī dōng zuò tíng biǎn yǐ chǔ cùi gài qǔ dù líng suǒ wèi chǔ xìu qiān fēng cùi zhě shǔ kè fù shī
wéi héng yì nán huāng,
zuò zhèn zì kāi pì。
pán gēn jié dì hòu,
miàn shì yǐ kōng bì。
bēi tuó shù zhōu jìng,
gāo xià xiāng jiē jī。
lù shān nǎi qí zhǐ,
shén xìu gù wèi jí。
dìng wáng shí lǐ chéng,
chù chù jiàn shān sè。
zhī shúi cháng zài yǎn,
jiē cǐ chén zhōng kè。
guān fēng jūn dú xiá,
yán nà dào jī xí。
dé jù huǎng wàng yán,
jì xīng miǎo jīn xī。
zì jūn zhī dōng lái,
mín mò jí tàn suǒ。
rén yán chè jǐu guān,
níng jù hǔ bào è。
zōu xún biàn nán mǔ,
mín féi wú zé jí。
zhú tíng yī shū xiào,
dài cǐ bǎi yōu xì。
kàn shān tǎng bù kùi,
yǐn jī yì liáo shì。
jì yǔ hòu lái zhě,
cǐ yì dāng wú yì。
张栻(1133年9月15日——1180年3月22日)字敬夫,后避讳改字钦夫,又字乐斋,号南轩,学者称南轩先生,谥曰宣,后世又称张宣公。南宋汉州绵竹(今四川绵竹市)人,右相张浚之子。南宋初期学者、教育家。南宋理宗淳祐初年(1241年)从祀孔庙,后与李宽、韩愈、李士真、周敦颐、朱熹、黄干同祀石鼓书院七贤祠,世称石鼓七贤。