"学文须学石间秀" 诗句出自明代诗人湛若水《张水部惠予浆水玉石砚予视之隐有云气梅干双双侵云月色微耀走笔短歌谢之》
zhāng shǔi bù hùi yú jiāng shǔi yù shí yàn yú shì zhī yǐn yǒu yún qì méi gān shuāng shuāng qīn yún yuè sè wēi yào zǒu bǐ duǎn gē xiè zhī
zhāng jūn hùi wǒ jiāng shǔi yàn,
yān shǔi wēi máng yún yī piàn。
yòu rú yuè sè wēi méi shāo,
dàn sè guāng máng yuè bù jiàn。
yī gān liǎng gān gān qīng tiān,
luán quán gēn zháo wàn qiān nián。
xué wén xū xué shí jiān xìu,
měi zài qí zhōng rén dé chuán。
(1466—1560)广东增城人,字元明,号甘泉。少师事陈献章。弘治十八年进士,授编修。历南京国子监祭酒,南京吏、礼,兵三部尚书。在翰林院时与王守仁同时讲学,主张“随处体认天理”,“知行并进”,反对“知先行后”,与阳明之说有所不同。后筑西樵讲舍讲学,学者称甘泉先生。卒谥文简。著有《心性图说》、《格物通》、《甘泉集》等。