"纱红霁景烘冰砚" 诗句出自清代诗人曾广钧《重到东馆余旧题桃符如新缦仙所种梅冲寒欲发惟碧桃为晴雪所封枝柯摧迸述以回文》
zhòng dào dōng guǎn yú jìu tí táo fú rú xīn màn xiān suǒ zhǒng méi chōng hán yù fā wéi bì táo wèi qíng xuě suǒ fēng zhī kē cūi bèng shù yǐ húi wén
xié yún bì yuàn lěng míng chán,
lv̀ è hán xiāng àn gé lián。
xiá sàn qǐ lǎo hán yìng jìng,
yuè qīn fāng shù fěn kāi lián。
shā hóng jì jǐng hōng bīng yàn,
dí zǐ líu chén rào dài yán。
kuā shèng cǎi jiān chūn tiē jìu,
huā zān shì dòng yù háo xiān。
曾广钧(1866年-1929年),字重伯,号伋庵,又号伋安,湖南湘乡人。曾国藩长孙。曾广钧为曾国藩三子曾纪鸿长子。光绪十五年(1889年)中进士,同年五月,改翰林院庶吉士。光绪十六年四月,散馆,授翰林院编修。甲午战争后,官广西知府。