“吟成唤客评”这段文字出自哪里?

上一句:改罢令儿诵

“吟成唤客评”出自宋代诗人曾丰的诗句: 《上浙东帅王尚书》

下一句:槁肝随血呕

"吟成唤客评" 诗句出自宋代诗人曾丰《上浙东帅王尚书》

太古牺娲氏创为琴与笙
氤氲弸混沌噢咻擘冥茎
合气归三律分音丽五行
未歌先协律无韵不成声
曲度初焉{左寸右刂}诗机寝以萌
朝廷风化洽里巷颂声盈
玄鸟三夫倡卿云百辟赓
口姑随所发心自得其平
三代德为政四诗词见情
揫收归礼义点检中章程
传久宁无杂删多亦已精
王通续似赘束晳补疑赢
圣事难为僭时名可与争
遒人中旷绝乐府四纷更
体变从苏李枝分入逊铿
舂容七字律挺拔五言城
老杜收全气新功集大成
统经唐末乱派转国初清
欧定圣俞价苏成山谷名
江西容入社天下指为荣
顾我耽余习如今费半生
闲中无益作醉里不平鸣
改罢令儿诵吟成唤客评
槁肝随血呕枵腹欠书撑
乱稿囊成瘿狂题壁被黥
扪心终鹿鹿掩俗强铮铮
要得谁然否能为我重轻
宗风晋王导诗学汉匡衡
废食毛锥子忘年墨客卿
风骚潜出入古律恣纵横
造化随机掇江山与笔撄
千年传有嫡四海敌园勍
妙韵敺三籁徽音逼六{径彳换音}
何当被金石直可荐宗祊
宿杰饶先驾新英听主盟
闻韶醒耳阏慕蔺倒心旌
伛偻循涯进殷勤曳屣迎
观天醯瓮坐持斧郢门呈
鱼未经烧尾龙犹要点睛
金篦轻发膜银海骤增明
肯作招风木甘为附骥虻
龙门难得到玉府不妨倾

shàng zhè dōng shuài wáng shàng shū
tài gǔ xī wā shì,
chuàng wèi qín yǔ shēng。
yīn yūn péng hùn dùn,
ō xīu bò míng jīng。
hé qì gūi sān lv̀,
fēn yīn lì wǔ xíng。
wèi gē xiān xié lv̀,
wú yùn bù chéng shēng。
qū dù chū yān { zuǒ cùn yòu dāo },
shī jī qǐn yǐ méng。
zhāo tíng fēng huà qià,
lǐ xiàng sòng shēng yíng。
xuán niǎo sān fū chàng,
qīng yún bǎi pì gēng。
kǒu gū súi suǒ fā,
xīn zì dé qí píng。
sān dài dé wèi zhèng,
sì shī cí jiàn qíng。
jīu shōu gūi lǐ yì,
diǎn jiǎn zhōng zhāng chéng。
chuán jǐu níng wú zá,
shān duō yì yǐ jīng。
wáng tōng xù sì zhùi,
shù xì bǔ yí yíng。
shèng shì nán wèi jiàn,
shí míng kě yǔ zhēng。
qíu rén zhōng kuàng jué,
lè fǔ sì fēn gèng。
tǐ biàn cóng sū lǐ,
zhī fēn rù xùn kēng。
chōng róng qī zì lv̀,
tǐng bá wǔ yán chéng。
lǎo dù shōu quán qì,
xīn gōng jí dà chéng。
tǒng jīng táng mò luàn,
pài zhuǎn guó chū qīng。
ōu dìng shèng yú jià,
sū chéng shān gǔ míng。
jiāng xī róng rù shè,
tiān xià zhǐ wèi róng。
gù wǒ dān yú xí,
rú jīn fèi bàn shēng。
xián zhōng wú yì zuò,
zùi lǐ bù píng míng。
gǎi bà lìng ér sòng,
yín chéng huàn kè píng。
gǎo gān súi xiě ōu,
xiāo fù qiàn shū chēng。
luàn gǎo náng chéng yǐng,
kuáng tí bì bèi qíng。
mén xīn zhōng lù lù,
yǎn sú qiáng zhēng zhēng。
yào dé shúi rán fǒu,
néng wèi wǒ zhòng qīng。
zōng fēng jìn wáng dǎo,
shī xué hàn kuāng héng。
fèi shí máo zhūi zǐ,
wàng nián mò kè qīng。
fēng sāo qián chū rù,
gǔ lv̀ zì zòng héng。
zào huà súi jī duó,
jiāng shān yǔ bǐ yīng。
qiān nián chuán yǒu dí,
sì hǎi dí yuán qíng。
miào yùn qū sān lài,
hūi yīn bī lìu { jìng chì huàn yīn }。
hé dāng bèi jīn shí,
zhí kě jiàn zōng bēng。
sù jié ráo xiān jià,
xīn yīng tīng zhǔ méng。
wén sháo xǐng ěr è,
mù lìn dǎo xīn jīng。
yǔ lv̌ xún yá jìn,
yīn qín yè xǐ yíng。
guān tiān xī wèng zuò,
chí fǔ yǐng mén chéng。
yú wèi jīng shāo wěi,
lóng yóu yào diǎn jīng。
jīn bì qīng fā mò,
yín hǎi zòu zēng míng。
kěn zuò zhāo fēng mù,
gān wèi fù jì méng。
lóng mén nán dé dào,
yù fǔ bù fáng qīng 。

曾丰

(1142—?)乐安人,字幼度。孝宗乾道五年进士。以文章名。累官知德庆府。晚年无意仕进,筑室称樽斋,以诗酒自娱。有《缘督集》。

Processed in 0.106604 Second , 221 querys.