"咨尔子孙" 诗句出自宋代诗人岳珂《王献之洛神赋帖赞》
《王献之洛神赋帖赞》 拼音标注
wáng xiàn zhī luò shén fù tiē zàn
qìng yún xuàn cǎi,
hé hàn yíng zhī。
liè xīng chúi tiān,
rì yuè míng zhī。
xiān mín shòu néng,
wéi shèng chéng zhī。
yīng yīng hòu xiān,
chóu qí shèng zhī。
yǒu jìn dà lìng,
fù ér xiōng zhī。
yī mén shàn qí,
mín gòng chēng zhī。
xiǎo kǎi zhī chuán,
yì gèng jīng zhī。
zhī líng pā qí,
yǎo mò míng zhī。
sì shū guān nú,
jì zhǔn shéng zhī。
luò shén chū lán,
ér fù qīng zhī。
yuè jī hé nián,
jié huǒ jīng zhī。
gǔi shén hù chí,
mò píng líng zhī。
huáng huáng yán tú,
dì zhōng xīng zhī。
yán chú qīng xiāng,
yòu nán róng zhī。
hàn quán mò héng,
qiān gǔ chéng zhī。
shén lǎn rùi zǎo,
èr nán bìng zhī。
yī zhēn jì cáng,
dà xùn xíng zhī。
líu mì xià fāng,
wàn mù liáng zhī。
huò yì huò chuán,
shì jīng yíng zhī。
shí yuè sùi huá,
qì kè yīng zhī。
jié tuó yǐ chóu,
shàng huò jīn zhī。
huǎng rán jìu guān,
jiān qiě { téng qù shǔi jiā mì } zhī。
yǒu wěi miào wěi,
tiān qíu míng zhī。
bǐ lǐ hùn yáo,
gǎn yuē shēng zhī。
jīn qiān yù jiān,
jǐn bì jiōng zhī。
zī ěr zǐ sūn,
sī gōng chéng zhī 。
《王献之洛神赋帖赞》 作者简介
岳珂(公元1183~公元1243) ,南宋文学家。字肃之,号亦斋,晚号倦翁。相州汤阴(今属河南)人。寓居嘉兴(今属浙江)。岳飞之孙,岳霖之子。宋宁宗时,以奉议郎权发遣嘉兴军府兼管内劝农事,有惠政。自此家居嘉兴,住宅在金佗坊。嘉泰末为承务郎监镇江府户部大军仓,历光禄丞、司农寺主簿、军器监丞、司农寺丞。嘉定十年(公元1217),出知嘉兴。十二年,为承议郎、江南东路转运判官。十四年,除军器监、淮东总领。宝庆三年(公元1227),为户部侍郎、淮东总领兼制置使。