“尝史汉之留情”这段文字出自哪里?

上一句:昔德寿之在御

“尝史汉之留情”出自宋代诗人岳珂的诗句: 《宁宗皇帝诗卷耳篇御书赞》

下一句:传复古之奇迹

níng zōng huáng dì shī juàn ěr piān yù shū zàn
wěi wáng rén zhī diǎn xué,
běn tiān zòng zhī duō néng。
xù lìu yì zhī jué yè,
huán zhū rú ér jiǎng míng。
bì fū wèi qí líu fāng,
qióng zì huàn qí téng yīng。
jū huò huò ér chǔ jīng,
bǐng gūi lóng ér xiào líng。
sùi jiā dìng zhī xīn yǐ,
lì jǐu rùn ér shí chéng。
dàn zī zī ér wàng juàn,
zhì jīng jīng ér mǐ jīn。
shī sān bǎi yǒu wǔ piān,
wò dì xīn ér rì líng。
yǎn lù mén zhī wèi jìng,
yǐ yún zhāng zhī mǎn yíng。
yī shì shī zhī sì zhāng,
shǒu èr nán ér yí xíng。
fán jiā qí ér guó zhì,
běn dà xué zhī wèi jīng。
zì qíu xián ér shěn guān,
jiàn jì jì zhī yǐ níng。
yuè rǎn hàn zhī sūi tóng,
zī zhù yì zhī shí xíng。
xī dé shòu zhī zài yù,
cháng shǐ hàn zhī líu qíng。
chuán fù gǔ zhī qí jī,
yì líu hūi yú gǔ jīng。
yǒu cí chén yuē wàn lǐ,
jí zài bài ér zhèn liáng。
wèi féng yè zhī suǒ nán,
ér dì wáng zhī gōng xíng。
jīn bǎo zhāng zhī dàn bì,
zhī zǔ wǔ zhī kè shéng。
dài jiā fǎ zhī xiāng sì,
lián zì jiǎn yú gōng tíng。
miǎo zhōu xíng zhī xià zǒu,
fāng hǔi kùi ér yú zhēng。
sǒng zhāo húi zhī jǐng guāng,
kùi bào qiàn zhī yú shēng。
lǎn yíng zhǐ zhī zhāo huá,
xiǎng yì chún yú jǐu chéng。
dé yī nà ér cáng yān,
shàng tīng sè zhī yú shēng 。

岳珂

  岳珂(公元1183~公元1243) ,南宋文学家。字肃之,号亦斋,晚号倦翁。相州汤阴(今属河南)人。寓居嘉兴(今属浙江)。岳飞之孙,岳霖之子。宋宁宗时,以奉议郎权发遣嘉兴军府兼管内劝农事,有惠政。自此家居嘉兴,住宅在金佗坊。嘉泰末为承务郎监镇江府户部大军仓,历光禄丞、司农寺主簿、军器监丞、司农寺丞。嘉定十年(公元1217),出知嘉兴。十二年,为承议郎、江南东路转运判官。十四年,除军器监、淮东总领。宝庆三年(公元1227),为户部侍郎、淮东总领兼制置使。

Processed in 0.083261 Second , 221 querys.