wǔ rì tóng zhōng fán tóng 、 huáng shèn xuān 、 fāng zǐ gōng jí liǎng dì yǐn chóng guó sì sēng fáng,dé jiā zì
lǎo sēng ài zhú shí,
diǎn zhùi sì shān jiā。
mì xiǎo shū fēng lěng,
líu shāng zhú shǔi xié。
tán yōng sī xiè yè,
jiá zùi tǔ líu huā。
yī lv̌ lín yān xiē,
dū lí gōng lù yá。
(1560—1600)荆州府公安人,字伯修。万历十四年会试第一。授编修,官终右庶子。时王世贞、李攀龙主文坛,复古摹拟之风极盛,宗道与弟袁宏道、袁中道力排其说。推崇白居易、苏轼,因名其斋为白苏斋。为文崇尚本色,时称公安体。有《白苏斋类稿》。