lì chūn wéi cháng jìu 、 wú xué dì jì wáng 、 wú liǎng shēng tóng yóu yě sì kàn méi sān shǒu qí yī
gǔ sì féng rén shǎo,
xún xiāng yī jìng xié。
dī zhī bàn yǐn shù,
shēn gǔ yì wèi huā。
zuò jǐu gē pín huàn,
zūn kōng jǐu gèng shē。
zùi lián sēng ài kè,
súi yì gōng xīn chá。
(1560—1600)荆州府公安人,字伯修。万历十四年会试第一。授编修,官终右庶子。时王世贞、李攀龙主文坛,复古摹拟之风极盛,宗道与弟袁宏道、袁中道力排其说。推崇白居易、苏轼,因名其斋为白苏斋。为文崇尚本色,时称公安体。有《白苏斋类稿》。