“恰又听、玉堂清漏”这段文字出自哪里?

上一句:雅自负、苍髯如戟

“恰又听、玉堂清漏”出自清代诗人董元恺的诗句: 《满江红 其五 寿祖赞善勿庵,用梅村先生寿巢村相国韵》

下一句:金门瑶瑟

mǎn jiāng hóng qí wǔ shòu zǔ zàn shàn wù ān,yòng méi cūn xiān shēng shòu cháo cūn xiāng guó yùn
lv̀ bìn gōng míng,
yǎ zì fù 、 cāng rán rú jǐ。
qià yòu tīng 、 yù táng qīng lòu,
jīn mén yáo sè。
fēng dòng líng yīn qū zhí zǎo,
huā yí zhuān yǐng hūi háo bì。
gòng yī chūn 、 xié shǒu shàng gāo lóu,
jiāng nán kè。
wén wèi qǐ,
míng xūn zhì。
tíng luō què,
chén níng xí。
zhèng chéng huá chū qǐ,
fēng yān fāng xī。
jí jí móu chéng tái shàng mǐ,
wéi qí chǐ zhé zhōng mén jī。
nǐ shēng píng 、 zhāo yě xiàn nán shān,
cóng jīn rì。

董元恺

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

Processed in 0.402908 Second , 221 querys.