jì zhào dé zhuāng yǐ guò qù shēng zhōng zuò dì xiōng wèi yùn qī shǒu qí sì
zhú chéng shǐ yì shù,
yù bīng fù yán gōng。
èr nián dà jiāng nán,
bīng gē zài mù zhōng。
yōu shí yì qiān lv̀,
wéi zǐ yǔ wǒ tóng。
yì què qǐng cháng yīng,
zhōng jūn běn ér tóng。
韩元吉(1118~1187),南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如〔柳梢青〕"云淡秋云"、〔贺新郎〕"病起情怀恶"等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。