sòng dù shǎo qīng qǐ cùi zhī sùi níng fǔ yǐ gāo míng qiān gǔ zhòng rú shān wèi yùn qī shǒu qí qī
zhēng fān zhuǎn wú chǔ,
shè jiāng zhǐ mín shān。
fù gùi gūi gù xiāng,
xī rén yǐ wèi nán。
dà fǔ gù kě lè,
gāo fēng yì nán pān。
qǐ bì dài zhèng chéng,
gān quán xíng sì huán。
韩元吉(1118~1187),南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如〔柳梢青〕"云淡秋云"、〔贺新郎〕"病起情怀恶"等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。