jiǎ chén zhōng qīu hòu èr rì lǐ dé shān jiàn dà shī tǎ ǒu chéng sì jié shì tóng xíng zhū nà qí èr
líu shǔi gāo shān zhǐ zì tīng,
bái yún zhōng bù ài fēng qīng。
tān tā yī kǒu lóng tán mèi,
wǎng què jīn gāng bān ruò jīng。
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。