"垆丝吐睡蚕" 诗句出自明代诗人袁宏道《法华庵同诸开士限韵》
《法华庵同诸开士限韵》 拼音标注
fǎ huá ān tóng zhū kāi shì xiàn yùn
sòng yún gūi lǎo xìu,
hé diào liàng yōu tán。
gǔ tà lián chí sǔn,
chī shàn zhù mí cān。
xián xiáo tà shí jī,
xiǎo lì tàn chūn cān。
zhú lù biān lóng zǐ,
huā shí guò cháng nán。
cǎo qīn hóng bǎn gǔ,
jiāo duǎn lv̀ tiān ān。
jiǎo yàn chōu hán sùi,
lú sī tǔ shùi cán。
nóng rén zhān jǐu jǐu,
tóng zǐ qì sān sān。
xī niǎo cáng shēn yàn,
jiàn máo lù qiǎn sān。
shū jīng tōng lǎo nà,
shū é guò jīng lán。
yù fǎng dōng lín qù,
táo jiā jiè zhú lán。
《法华庵同诸开士限韵》 作者简介
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。