"垂头花拥肿" 诗句出自明代诗人袁宏道《舟中风雪迟苏潜夫游玉泉不至和客韵 其二》
zhōu zhōng fēng xuě chí sū qián fū yóu yù quán bù zhì hé kè yùn qí èr
jī yīn fù gù là,
mǎng mǎng yā tiān lái。
bái mǎ suān bīng dù,
cāng ní sǐ lái hūi。
zhù qíng pín mèng dà,
zǔ yǔ shú biān léi。
bō mèn píng máo shì,
jiāo hán mìng cǎo kúi。
chúi tóu huā yǒng zhǒng,
guǒ xù nà hūi túi。
kàn tiē zhē chóu yǎn,
xū tiān gǔ nù shì。
qīng é gé dài shǔi,
fù wǒ yī chuāng méi。
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。