"罗縠中青娥" 诗句出自明代诗人袁宏道《暮春同黄无净曹季和黄昭质家伯修游高梁桥》
mù chūn tóng huáng wú jìng cáo jì hé huáng zhāo zhí jiā bó xīu yóu gāo liáng qiáo
dōng fēng zhī xī miàn,
xì wěi dié chūn luō。
cháng bō jiāng rén yǐng,
zhí zhí rù luō hé。
yī wàn shù chúi yáng,
wú zhī bù xì kē。
yān gùi mǎ sī fēng,
xié dàn jié qián guò。
jīng lán rú dōu lv̀,
zhū bì xiān qiě duō。
wēi shā zhàng xī shān,
luō hú zhōng qīng é。
súi yìn jí zhāng xí,
lǐ fǎ juān fán kē。
gāo chē zài měi jǐu,
qīng xiè ruò hóng bō。
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。