xiāng yáng dào zhōng féng lóng jūn yù jūn yù jié zhèn xī níng biàn dào shěng tài fū rén
zhēng mǎ gé lín míng,
shuāng jīng hū bèi xíng。
bái tóu lǎo yuǎn mèng,
hóng shù cù gūi chéng。
yín guǎn shū shēng qù,
tiě yī lǎo jiāng yíng。
qiāng hú zhī xìng zì,
xí cǎo zài biān chéng。
袁宏道(1568~1610)明代文学家,字中郎,又字无学,号石公,又号六休。汉族,荆州公安(今属湖北公安)人。宏道在文学上反对“文必秦汉,诗必盛唐”的风气,提出“独抒性灵,不拘格套”的性灵说。与其兄袁宗道、弟袁中道并有才名,合称“公安三袁”。