"兰膏乍注" 诗句出自清代诗人俞樾《月边娇 刳橘而空,其中注膏油,燃之红润可爱》
yuè biān jiāo kū jú ér kōng,qí zhōng zhù gāo yóu,rán zhī hóng rùn kě ài
rén qù shāng shān,
shèng dà fù tuán luán,
chī pí hùn dùn。
yù hú zhuó pò,
jīn dāo guā mò,
yī diǎn suān xīn dū jǐn。
lán gāo zhà zhù,
zǎo dòu chū 、 líng lóng hóng yūn。
zhū guāng mì hù,
zǐ xì chèn 、 lí lóng mián wěn。
yè shēn qǔ dào lán fáng,
jiàng wéi gāo juàn,
bì shā dī chèn。
fó tóu guāng mǎn,
xiān lú yàn xiǎo,
bù pà xiǎo fēng chūi jǐn。
jiāng nán jìu àn。
zǎo wàn kē 、 shuāng wán hán yǔn。
tiáo tiáo yǒng yè,
xǐ jīn chí jìn。
俞樾(1821-1907),字荫甫,自号曲园居士,浙江德清人。清末著名学者、文学家、经学家、古文字学家、书法家。他是现代诗人俞平伯的曾祖父,章太炎、吴昌硕、日本井上陈政皆出其门下。清道光三十年(1850年)进士,曾任翰林院编修。后受咸丰皇帝赏识,放任河南学政,被御史曹登庸劾奏“试题割裂经义”,因而罢官。遂移居苏州,潜心学术达40余载。治学以经学为主,旁及诸子学、史学、训诂学,乃至戏曲、诗词、小说、书法等,可谓博大精深。海内及日本、朝鲜等国向他求学者甚众,尊之为朴学大师。