"还只恐、画卦羲皇" 诗句出自清代诗人俞樾《万年欢 余偶出新意,借八卦作叶子戏,颇有意致,详见所撰叶戏新谱,戏题此阕》
wàn nián huān yú ǒu chū xīn yì,jiè bā guà zuò yè zǐ xì,pǒ yǒu yì zhì,xiáng jiàn suǒ zhuàn yè xì xīn pǔ,xì tí cǐ què
xiǎo dǒu cōng míng。
àn xiān tiān jìu tú,
biān jìu qióng yè。
dān chāi zhòng jiāo,
yí xiàng lìu yáo pái liè。
màn fèi jīn qián àn zhí,
gèng bù dài 、 líng shī zhòng shé。
liáo súi shǒu 、 jī piàn nián lái,
zhèn lóng kūn hǔ dū huó。
líng xīng còu lái miào jué。
kàn yīn yáng biàn huà,
xiāng pèi wú quē。
qǔ kǎn tián lí,
biàn shì dào jiā dān jué。
wú bèi xún cháng wán wù,
yǔ shì sú 、 suān xián quán bié。
huán zhǐ kǒng 、 huà guà xī huáng,
tài chū wú cǐ qí diǎn。
俞樾(1821-1907),字荫甫,自号曲园居士,浙江德清人。清末著名学者、文学家、经学家、古文字学家、书法家。他是现代诗人俞平伯的曾祖父,章太炎、吴昌硕、日本井上陈政皆出其门下。清道光三十年(1850年)进士,曾任翰林院编修。后受咸丰皇帝赏识,放任河南学政,被御史曹登庸劾奏“试题割裂经义”,因而罢官。遂移居苏州,潜心学术达40余载。治学以经学为主,旁及诸子学、史学、训诂学,乃至戏曲、诗词、小说、书法等,可谓博大精深。海内及日本、朝鲜等国向他求学者甚众,尊之为朴学大师。