"羡翠轺多暇" 诗句出自宋代诗人李曾伯《满江红(立春招云岩,再和以谢之)》
《满江红(立春招云岩,再和以谢之)》 拼音标注
mǎn jiāng hóng ( lì chūn zhāo yún yán,zài hé yǐ xiè zhī )
cǎo cǎo chūn pán,
nà gǎn fù 、 sī qīng yù bái。
xiāng bō dòng 、 yìng huái gūi sī,
lǐu cūi xíng sè。
dòng zhú hán shāo cán xuě jiě,
nuǎn súi yě shāo qīng yān rù。
jǔ rén jiān 、 wú wù bù guāng hūi,
dōng huáng dé。
yīng yàn bào,
zhū mén kè。
wū tù lǎo,
hóng chén yì。
xiàn cùi yáo duō xiá,
cǎi huā xīn chū。
pěng rì dōng chéng xíng yìng zhì,
qù tiān zhǐ gé chéng nán chǐ。
chèn wǔ gèng 、 huà zhú xiàng duān wéi,
bān cháng bó。
《满江红(立春招云岩,再和以谢之)》 作者简介
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。