"剩种花莳竹" 诗句出自宋代诗人李曾伯《醉蓬莱·是人生好处》
《醉蓬莱·是人生好处》 拼音标注
zùi péng lái · shì rén shēng hǎo chù
shì rén shēng hǎo chù,
shì huàn gūi lái,
xiǎng qīng xián fú。
qū zhǐ wú wēng,
qià bā nián jīng shǔ。
xīng huǒ cóng zhōng,
fēng tāo jú shàng,
zhuǎn qīng tiān chú sù。
yáo chuán xīn huán,
lǐ lv́ xiāng qìng,
shuāng bìn yóu lv̀。
wèi bào zhōng zhāo,
rú jīn lǎo zǐ,
kěn bǎ diāo chán,
huàn qǔ sōng jú。
xī shè dōng lín,
zhèng xīn chōu chū shú。
wū jǐn yī chuán,
tián gū èr qǐng,
shèng zhǒng huā shí zhú。
huǎn yǐn jīn chāi,
xì zhēn qióng jiǎ,
chàng cháng shēng qū 。
《醉蓬莱·是人生好处》 作者简介
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。