"直聊尔耳" 诗句出自宋代诗人李曾伯《水龙吟·元英燕罢瑶台》
《水龙吟·元英燕罢瑶台》 拼音标注
shǔi lóng yín · yuán yīng yàn bà yáo tái
yuán yīng yàn bà yáo tái,
yù fēi mǎn dì huā diàn wěi。
shān chuān huàn chū,
yǎn xī liáng yuàn,
qí gōng yǐng lǐ。
bàn diǎn xiá wú,
yī tuán hé jìu,
zhū yuán qióng sùi。
rèn xiè jiā ér nv̌,
tíng qián zhēng chà,
yán kōng sā 、 xù fēng qǐ。
yè rù cài zhōu chéng lǐ。
wèn guān jūn 、 guǒ shúi kān bǐ。
yǐn gāo pēng fèng,
zhòng bīn yī xiào,
zhí liáo ěr ěr。
sāi sǒng yù lóu,
dòng hē jīn jǐng,
shǔ gōng shī shǐ。
gèng xū dài dà bái,
hào gē huáng zhú,
wèi fēng nián xǐ。
《水龙吟·元英燕罢瑶台》 作者简介
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。