"汉指才宣" 诗句出自宋代诗人李曾伯《沁园春(饯余蜀帅)》
《沁园春(饯余蜀帅)》 拼音标注
qìn yuán chūn ( jiàn yú shǔ shuài )
tiān gù kūn wéi,
chí tuó bǐng máo,
qū gōng cǐ xíng。
zhèng dì léi guān xiàng,
yī yáng jiāng fù,
tiān xīng yàn shù,
wǔ fú chū lín。
hàn zhǐ cái xuān,
shǔ mín xiāng hè,
bǎi wàn mào ní yóu gèng shēng。
xiān shēng bù,
biàn dǎn hán xī zéi,
guān sāi wú chén。
xīu jiē wǎng shì yíng yíng。
yào qīng xiàn 、 guāi yá xiāng nǐ lún。
kàn zuò xīn jīng cǎi,
yè fú qì yùn,
zhuǎn xuán jī kuò,
yuán zài rén xīn。
jiǎng lv̀ sān jūn,
sǎo qīng wàn lǐ,
cóng cǐ xī nán kāi tài píng。
gōng chéng hòu,
què gūi lái láng miào,
xì zhǎn jīng lún。
《沁园春(饯余蜀帅)》 作者简介
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。