"老气犹奇" 诗句出自宋代诗人李曾伯《沁园春·紫金山前》
《沁园春·紫金山前》 拼音标注
qìn yuán chūn · zǐ jīn shān qián
zǐ jīn shān qián,
tiě qí wéi zhōng,
wéi gōng shàng zhī。
chàng dāng shí mǎo jiǎo,
yú yóu tóng dùi,
rú jīn gǎo bìn,
ōu yǐ wàng jī。
gù lěi huāng zhēn,
qún xián gǒng mù,
chóu jì guān jūn yè zhàn shí。
bù tú jiàn,
dú sùi hán bù gǎi,
lǎo qì yóu qí。
jiē zāi yuè shǐ zhōu yí。
sì shí zài guāng yīn zuó mèng fēi。
tàn hé xīn fú kè,
zhī cán gōng yě,
jiōng chái què sǎo,
jué wàng zān gūi。
jūn duǎn chūn cháng,
yàn wēi péng jù,
tiān fēn dāng rán hé zú yí。
wén gōng lǐ,
yǒu pán xī kān diào,
hé yì yún gūi 。
《沁园春·紫金山前》 作者简介
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。