"八九十、迈文富" 诗句出自宋代诗人李曾伯《水龙吟·东南一气当春》
《水龙吟·东南一气当春》 拼音标注
shǔi lóng yín · dōng nán yī qì dāng chūn
dōng nán yī qì dāng chūn,
biàn cóng huáng yuè dēng tái dǒu。
zǐ huáng jǔ cǐ,
hēng tún jì tài,
shǔ zhī gōng shǒu。
huái pǔ fēng xiāo,
wèi yāng shāng xiàn,
jié chuán qīng zhòu。
qìng tài píng zhāo yě,
qīn qīn zhòng jiàn,
xī chún huà 、 jīn jiā yòu。
shǐ guān nián biān xīn jìu。
kàn xūn yōng 、 guāng qián chúi hòu。
sān huái dǐng shèng,
shuāng chūn pán gù,
gǔ jīn xī yǒu。
yàn shì lóng yán,
huān chéng hè fā,
xiāng qī cháng jǐu。
wèn qián zhāo,
xiāng yè shúi tóng,
bā jǐu shí 、 mài wén fù 。
《水龙吟·东南一气当春》 作者简介
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。