"荆淮岭蜀" 诗句出自宋代诗人李曾伯《八声甘州(辛酉自寿)》
《八声甘州(辛酉自寿)》 拼音标注
bā shēng gān zhōu ( xīn yǒu zì shòu )
shù nián lái 、 kúi dù zài nán zhōu,
jīn nián zài jiā shān。
tàn píng shēng zōng jī,
jīng huái líng shǔ,
duō shǎo jiān guān。
xìng dùi yuán lín huā zhú,
yī xiào qiě tuán luán。
mò yì xī fēng mèng,
chí zhì lóu lán。
yíng dé wéi mó duō bìng,
nài bìn máo bō luò,
bù wǔ mán shān。
shén xiān hé chù,
yí wǒ yǐ jīn dān。
yuàn míng shí 、 qīng píng wú shì,
fàng lǎo wēng 、 cháng bàn bái ōu xián。
liáo xiāng yǔ,
gùi huā xiāng lǐ,
mǎn zhuó kāi yán。
《八声甘州(辛酉自寿)》 作者简介
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。