"平蔡垒" 诗句出自宋代诗人李曾伯《满江红(洪云岩、刘朔斋用韵)》
《满江红(洪云岩、刘朔斋用韵)》 拼音标注
mǎn jiāng hóng ( hóng yún yán 、 líu shuò zhāi yòng yùn )
dié mèng liáng cán,
fǎng fó sì 、 dōng fāng cái bái。
rén bào dào 、 chéng yí bù yè,
jiè jī wú sè。
qiāo wǎ wēi tīng bīng xiàn xiǎng,
kāi chuāng shū fàng fēng huā rù。
yǒng zhòng diāo 、 céng bù jué hán qīn,
jiāng hé dé。
hū yǎn zhuō,
xíng wèi kè。
píng cài lěi,
hé néng yì。
suàn zhēng rú 、 qióng yán gāo wò,
bì mén wú chū。
ān dé sōng jiāng jiāng shàng qù,
yī suō dú diào sī qiān chǐ。
yào bù chí 、 cùn tiě hé qián xīu,
wén zhāng bó。
《满江红(洪云岩、刘朔斋用韵)》 作者简介
李曾伯(1198年-1268年),字长孺,号可斋。原籍覃怀(今河南沁阳附近),南渡后寓居嘉兴(今浙江嘉兴)。南宋中晚期名臣、词人,太宰李邦彦之后。其词喜用慷慨悲壮之调,抒发忧时感世之情,自称“愿学稼轩翁(辛弃疾)”《四库提要》称其“才气纵横,颇不入格,要亦戛戛异人,不屑拾慧牙后”。有《可斋杂稿》等传世。