“宜与世相忘”这段文字出自哪里?

上一句:其乐有如此

“宜与世相忘”出自宋代诗人于石的诗句: 《小石塘源》

下一句:叟前重致词

"宜与世相忘" 诗句出自宋代诗人于石《小石塘源》

万山郁回合群木尤老苍
细路百盘折崎岖陟羊肠
凉阴覆峭壁萦回涧流长
绿萝下百尺笑挹清泉香
甘寒试一潄齿颊凝冰霜
拂石坐未去樵叟来我傍
云此涧中水其源来浦阳
浦阳婺属邑亦我父母邦
欲我饮此水而不忘故乡
叟言起予意振衣欲飞扬
便将随水源径度千仞冈
叟前挽我衣迟留且勿忙
吾家隔前坡林居愧荒凉
寒醅旋可压为子炊黄粱
微径行荦确柴门隐松篁
推户拂尘席延我入中堂
呼儿出长揖阔步何蹡踉
问我从何来惊顾走欲僵
屡呼不复出自起致茶汤
坐不分宾主高谈到羲皇
炊烟淡茅屋劝我饮尽觞
葫芦烂鹅鸭盘饤罗芥姜
一饱共酣寝此乐殊未央
摄衣起谢叟听我歌慨慷
风埃暗宇县干戈几抢攘
朽骨缠蔓草呻吟卧残创
荒丘奔狐兔断礎悲蛩螀
奔逃不相顾流离各悽伤
十年未返业几人失耕桑
而此源中民熙然独徜徉
数家联聚落茅茨带林塘
笑语声相闻隔篱灯火光
翁妪各垂白童稚纷成行
嫁女必近邻生男不行商
死徙无出境耕织各有常
地罏老瓦盆竹几素木床
俗淳器亦古岂识时世妆
瓜瓠满篱落麻苧翳门墙
缺窦出鸡犬平坡散牛羊
豚蹄一盂酒神休答丰禳
村讴杂社鼓醉舞衣淋浪
昼无悍吏恐夜无君盗狂
生者遂所养死者得所藏
其乐有如此宜与世相忘
叟前重致词为子言其详
使我居华屋绮疏交洞房
使我服鲜丽翠襦绣罗裳
食必具水陸饮必酣琼浆
出则盛车骑锦鞯紫游韁
归则拥歌吹粉黛环姬姜
贵封侯万户富储粟千仓
如此岂不乐患至难豫防
利者祸之的何地非战场
况有吏椎肃宁免盗陸梁
安贫即乐土多财必遗殃
人生守常分世事胡可量
我闻重叹息临风几徬徨
林霏掩苍翠回首路杳茫
远山衔落日惨惨尘沙黄
因思桃源中人多寿而康
山深事简寡居安俗淳良
不与外人接别在天一方
儿孙自生长古今任兴亡
世以为神仙此说诚荒唐
平生志远游恨不穷八荒
去家百里近绝境见未尝
邈与桃源居异世遥相望
安知千载下以我非渔郎
独恨无桃花夹岸摇红芳
花落春水涨一苇或可航

xiǎo shí táng yuán
wàn shān yù húi hé,
qún mù yóu lǎo cāng。
xì lù bǎi pán zhé,
qí qū zhì yáng cháng。
liáng yīn fù qiào bì,
yíng húi jiàn líu cháng。
lv̀ luó xià bǎi chǐ,
xiào yì qīng quán xiāng。
gān hán shì yī shù,
chǐ jiá níng bīng shuāng。
fú shí zuò wèi qù,
qiáo sǒu lái wǒ bàng。
yún cǐ jiàn zhōng shǔi,
qí yuán lái pǔ yáng。
pǔ yáng wù shǔ yì,
yì wǒ fù mǔ bāng。
yù wǒ yǐn cǐ shǔi,
ér bù wàng gù xiāng。
sǒu yán qǐ yú yì,
zhèn yī yù fēi yáng。
biàn jiāng súi shǔi yuán,
jìng dù qiān rèn gāng。
sǒu qián wǎn wǒ yī,
chí líu qiě wù máng。
wú jiā gé qián pō,
lín jū kùi huāng liáng。
hán pēi xuán kě yā,
wèi zǐ chūi huáng liáng。
wēi jìng xíng luò què,
chái mén yǐn sōng huáng。
tūi hù fú chén xí,
yán wǒ rù zhōng táng。
hū ér chū cháng yī,
kuò bù hé qiāng láng。
wèn wǒ cóng hé lái,
liáng gù zǒu yù jiāng。
lv̌ hū bù fù chū,
zì qǐ zhì chá tāng。
zuò bù fēn bīn zhǔ,
gāo tán dào xī huáng。
chūi yān dàn máo wū,
quàn wǒ yǐn jǐn shāng。
hú lú làn é yā,
pán dìng luō jiè jiāng。
yī bǎo gòng hān qǐn,
cǐ lè shū wèi yāng。
shè yī qǐ xiè sǒu,
tīng wǒ gē kǎi kāng。
fēng āi àn yǔ xiàn,
gān gē jī qiǎng ràng。
xǐu gǔ chán màn cǎo,
shēn yín wò cán chuàng。
huāng qīu bēn hú tù,
duàn chǔ bēi qióng jiāng。
bēn táo bù xiāng gù,
líu lí gè qī shāng。
shí nián wèi fǎn yè,
jī rén shī gēng sāng。
ér cǐ yuán zhōng mín,
xī rán dú cháng yáng。
shù jiā lián jù luò,
máo cí dài lín táng。
xiào yǔ shēng xiāng wén,
gé lí dēng huǒ guāng。
wēng yù gè chúi bái,
tóng zhì fēn chéng xíng。
jià nv̌ bì jìn lín,
shēng nán bù xíng shāng。
sǐ xǐ wú chū jìng,
gēng zhī gè yǒu cháng。
dì lú lǎo wǎ pén,
zhú jī sù mù chuáng。
sú chún qì yì gǔ,
qǐ shì shí shì zhuāng。
guā hù mǎn lí luò,
má zhù yì mén qiáng。
quē dòu chū jī quǎn,
píng pō sàn níu yáng。
tún tí yī yú jǐu,
shén xīu dá fēng ráng。
cūn ōu zá shè gǔ,
zùi wǔ yī lín làng。
zhòu wú hàn lì kǒng,
yè wú jūn dào kuáng。
shēng zhě sùi suǒ yǎng,
sǐ zhě dé suǒ cáng。
qí lè yǒu rú cǐ,
yí yǔ shì xiāng wàng。
sǒu qián zhòng zhì cí,
wèi zǐ yán qí xiáng。
shǐ wǒ jū huá wū,
qǐ shū jiāo dòng fáng。
shǐ wǒ fú xiān lì,
cùi rú xìu luō cháng。
shí bì jù shǔi lù,
yǐn bì hān qióng jiāng。
chū zé shèng chē qí,
jǐn jiān zǐ yóu jiāng。
gūi zé yǒng gē chūi,
fěn dài huán jī jiāng。
gùi fēng hóu wàn hù,
fù chǔ sù qiān cāng。
rú cǐ qǐ bù lè,
huàn zhì nán yù fáng。
lì zhě huò zhī de,
hé dì fēi zhàn cháng。
kuàng yǒu lì zhūi sù,
níng miǎn dào lù liáng。
ān pín jí lè tǔ,
duō cái bì yí yāng。
rén shēng shǒu cháng fēn,
shì shì hú kě liàng。
wǒ wén zhòng tàn xī,
lín fēng jī páng huáng。
lín fēi yǎn cāng cùi,
húi shǒu lù yǎo máng。
yuǎn shān xián luò rì,
cǎn cǎn chén shā huáng。
yīn sī táo yuán zhōng,
rén duō shòu ér kāng。
shān shēn shì jiǎn guǎ,
jū ān sú chún liáng。
bù yǔ wài rén jiē,
bié zài tiān yī fāng。
ér sūn zì shēng cháng,
gǔ jīn rèn xīng wáng。
shì yǐ wèi shén xiān,
cǐ shuō chéng huāng táng。
píng shēng zhì yuǎn yóu,
hèn bù qióng bā huāng。
qù jiā bǎi lǐ jìn,
jué jìng jiàn wèi cháng。
miǎo yǔ táo yuán jū,
yì shì yáo xiāng wàng。
ān zhī qiān zài xià,
yǐ wǒ fēi yú láng。
dú hèn wú táo huā,
jiā àn yáo hóng fāng。
huā luò chūn shǔi zhǎng,
yī wěi huò kě háng 。

于石

元间婺州兰溪人,字介翁,号紫岩,更号两溪。貌古气刚,喜诙谐,自负甚高。宋亡,隐居不出,一意于诗。豪宕激发,气骨苍劲,望而知其为山林旷士。有《紫岩集》。

Processed in 0.094234 Second , 221 querys.