“晚节识松筠”这段文字出自哪里?

上一句:明时登鼎鼐

“晚节识松筠”出自明代诗人于慎行的诗句: 《送御史大夫与川葛公致仕东归四十韵》

下一句:北斗当喉舌

"晚节识松筠" 诗句出自明代诗人于慎行《送御史大夫与川葛公致仕东归四十韵》

sòng yù shǐ dà fū yǔ chuān gé gōng zhì shì dōng gūi sì shí yùn
hè yǐ huáng wáng dài,
xīu zāi shè jì chén。
sān zhāo yī rì yuè,
bā zuò shàng xīng chén。
hǎi dài zhōng yuán qì,
kúi lóng tuō hòu shēn。
yóu lái rén wàng jǐu,
mò yà zhǔ ēn pín。
zì zòu sān qiān dú,
jīn gèng wǔ shí chūn。
fēng shuāng súi chù lì,
yǔ lù jī húi xīn。
yù jí xiān cáo pèi,
wén cāo yǐng jiàng jīn。
fēn fú quán xiá dì,
kāi fǔ dà hé bīn。
líu shěng sī bāng lǐ,
quán cáo zuǒ guó jūn。
yún fāng lí yuǎn xìu,
hóng fù shàng qīu mín。
liǎng zhù dōng shān jī,
zhòng zhēng wèi shǔi lún。
míng shí dēng dǐng nài,
wǎn jié shì sōng yún。
běi dǒu dāng hóu shé,
xī tái lǐng jìn shēn。
cóng lóng réng pèi ǎi,
xiàng yuè zài lín xún。
qí wèi chóu dān yǐ,
yìng nán yàn zǐ chén。
jì gāng qún lì sù,
shēng jiào yī shí chún。
shí dǐ zhōng líu zhù,
fēng qīng yào lù chén。
mén wú zhū lv̌ kè,
zuò yǒu bù yī qīn。
gòng wèi xīn rú shǔi,
hé fáng bìn sì yín。
kuàng féng chōng shèng zhǔ,
quán zhàng lǎo chéng rén。
shàng fù kāi zhōu rì,
wéi xián xiāng hàn chén。
yóu xián qīng yù zhàng,
què yì bái lún jīn。
wǔ shū cí yú qiē,
sān qīu yuàn shǐ shēn。
gǎn ēn níng bì shì,
yí lǎo yù tāo zhēn。
zhǎn zhuǎn yū huáng juàn,
cóng róng chū dì yīn。
gōng jiē xíng rì bài,
tiān yǔ sì shí zhūn。
jǐu zùi dū mén zhàng,
huā fēi yì shǔi jīn。
lǐn rén gòng bái càn,
tái lì cóng zhū lún。
yì shù yōu yuán lǎo,
xīu shēng chàng jǐu yín。
zhì yuán kúi yàn mù,
míng yǐ huà qí lín。
shǐ xiè rén jiān shì,
huán súi wù wài bīn。
ān qī xīn jì yǔ,
màn qiàn jìu wèi lín。
jìng dì yān bō gé,
xīn qī niǎo què xún。
gù zhī fēng hòu lv̌,
běn shì gé tiān mín。
xiān zǐ tóng pān gùi,
tā shí tǔ huò yīn。
zhí biān céng rù luò,
fú shì yì yóu qín。
cāng zú qíng hé wò,
cāng máng jī yǐ chén。
yí gū zhòng jiē dài,
jìu shì zhuǎn suān xīn。
zì xìng yī gāo jǔ,
shúi kān chuàng bié shén。
chí chú gē cǐ qū,
liáo ěr xiè hóng jūn。

于慎行

(1545—1607)明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。

Processed in 0.262042 Second , 221 querys.