"去天不盈尺" 诗句出自明代诗人于慎行《登峄山绝顶有怀贾大卿石葵》
《登峄山绝顶有怀贾大卿石葵》 拼音标注
dēng yì shān jué dǐng yǒu huái jiǎ dà qīng shí kúi
zī shān yī hé gāo,
dài zōng qīng wèi jí。
jùn xuē yù fú róng,
qù tiān bù yíng chǐ。
wǒ lái xiào liáng ǒu,
zhàng cè tàn qí jī。
yǎo tiǎo xún yōu hè,
qū qīn mén jué bì。
fǔ shǒu kàn hóng ní,
sì wàng liáo tiān yī。
zhòng yīn wàn lǐ shēng,
yóu mù hū bù yì。
dì bǐ dōng nán zōu,
shān chuān hán ào yì。
cāng làng rú yī dài,
bàn guà qīng yán sè。
zhōng yǒu sù xīn rén,
wù gē fāng yàn xī。
yù wǎng yī xiāng dí,
qí rú xīu lù gé。
jù bǐ gū tóng zhī,
lín cǐ wàn rèn shí。
yuàn yīn tiān fēng chūi,
dá wǒ xīn xiāng yì。
qū zhōng xián yù jué,
fǔ qín cháng tàn xī。
《登峄山绝顶有怀贾大卿石葵》 作者简介
(1545—1607)明山东东阿人,字可远,更字无垢。于慎思弟。隆庆二年进士。万历初历修撰、日讲官,以论张居正“夺情”,触其怒。以疾归。居正死后复起。时居正家被抄没,慎行劝任其事者应念居正母及诸子颠沛可伤。累迁礼部尚书。明习典制,诸大礼多所裁定。以请神宗早立太子,去官家居十余年。万历三十五年,廷推阁臣,以太子少保兼东阁大学士,入参机务,以病不能任职。旋卒,谥文定。学问贯穿百家,通晓掌故。与冯琦并为一时文学之冠。有《谷城山馆诗文集》。