“苑错落敲棋”这段文字出自哪里?

上一句:清于水

“苑错落敲棋”出自清代诗人俞樾的诗句: 《琐窗寒 咏骨牌》

下一句:竹声更脆

suǒ chuāng hán yǒng gǔ pái
piàn piàn diāo chéng,
xīng xīng diǎn jìu,
qǐ chuāng yóu xì。
jīng yíng kě ài,
yǎ chēng yù rén xiān zhǐ。
tīng líng láng 、 mó suō jī húi,
dà jiā cù zuò xiāng lián dǐ。
zǎo liǎng sān xì shù,
gāo qíng xiān zhǎng,
pà rén tōu shì。
diāo jī。
qīng yú shǔi。
yuàn cuò luò qiāo qí,
zhú shēng gèng cùi。
sān cháng sì duǎn,
màn bǎ xián chóu jù qǐ。
bǔ xiāng féng 、 tuán luán jù tóu,
yǒu shí qiǎo hé xīn àn xǐ。
yuàn huān qíng 、 dì jǐu tiān cháng,
mò xué yāo xián xì。

俞樾

  俞樾(1821-1907),字荫甫,自号曲园居士,浙江德清人。清末著名学者、文学家、经学家、古文字学家、书法家。他是现代诗人俞平伯的曾祖父,章太炎、吴昌硕、日本井上陈政皆出其门下。清道光三十年(1850年)进士,曾任翰林院编修。后受咸丰皇帝赏识,放任河南学政,被御史曹登庸劾奏“试题割裂经义”,因而罢官。遂移居苏州,潜心学术达40余载。治学以经学为主,旁及诸子学、史学、训诂学,乃至戏曲、诗词、小说、书法等,可谓博大精深。海内及日本、朝鲜等国向他求学者甚众,尊之为朴学大师。

Processed in 0.095086 Second , 221 querys.