“怎笔下、无此缤纷浓郁”这段文字出自哪里?

上一句:老去江郎

“怎笔下、无此缤纷浓郁”出自清代诗人俞樾的诗句: 《玉京秋 其二 秋色》

下一句:萧斋读

yù jīng qīu qí èr qīu sè
tóng yè tū。
xián tíng yòu tiān dé,
qiǎn huáng shēn lv̀。
làn màn fēng qián,
jī cóng shǔi liǎo,
jī cóng shuāng jú。
yóu xǐ xī fēng jǐn nà,
yàn jiāng lái 、 xiān yǐ hóng zú。
yìng xīu zhú。
zǐ luō cháng qiàn,
jiàng yún guān chù。
yī qū yuán zhōng yóu zhǔ。
xǐ qīu guāng 、 bān lán mǎn mù。
zhuǎn yì chūn sān,
hóng hān xiāng nuǎn,
fǎn xián cū sú。
lǎo qù jiāng láng,
zěn bǐ xià 、 wú cǐ bīn fēn nóng yù。
xiāo zhāi dú。
kōng dùi qīu shān rú mù。

俞樾

  俞樾(1821-1907),字荫甫,自号曲园居士,浙江德清人。清末著名学者、文学家、经学家、古文字学家、书法家。他是现代诗人俞平伯的曾祖父,章太炎、吴昌硕、日本井上陈政皆出其门下。清道光三十年(1850年)进士,曾任翰林院编修。后受咸丰皇帝赏识,放任河南学政,被御史曹登庸劾奏“试题割裂经义”,因而罢官。遂移居苏州,潜心学术达40余载。治学以经学为主,旁及诸子学、史学、训诂学,乃至戏曲、诗词、小说、书法等,可谓博大精深。海内及日本、朝鲜等国向他求学者甚众,尊之为朴学大师。

Processed in 0.126849 Second , 221 querys.